Ngày 9 tháng 6 năm 1975, nhà vô địch quyền anh thế giới
Mohamed Ali được mời đến đại học Harvard để nói chuyện với 1000 sinh viên Mỹ sắp
tốt nghiệp. Bài diễn văn 30 phút không có gì đặc sắc, chỉ nhằm kêu gọi tình người,
tình huynh đệ và kể lại chuyện đời nghèo khổ, thiếu học, ý chí vươn lên của
mình. Cuối cùng, trong tràng pháo tay, có người kêu lên: Ali, hãy đọc cho chúng
tôi một bài thơ!. Chờ cho yên lặng, Mohamed Ali lên tiếng đọc hai chữ: “Me,
We”. Xong. Bài thơ chỉ có hai chữ. Cả hội trường đứng dậy, tiếng reo hò
vang dội.
Đây là bài thơ ngắn kỷ lục trong văn chương Mỹ (trước đó có một bài thơ tựa
đề “Fleas” chỉ 3 chữ: “Adam Had’em”). Trong bài thơ hai chữ “Me, We” (Tôi,
Chúng Ta), Mohamed Ali diễn đạt cả hành trình của cuộc đời mình, từng là người
da đen hèn hạ, thất học, bây giờ hòa nhập vào một dân tộc đa nguyên Hợp Chủng
Quốc. “Tôi” trước kia
là nô lệ hay tự do, là gốc Phi châu hay Á châu, nhưng bây giờ là “We”, những thành
viên của đất nước, của xã hội hài hòa, kết hợp với nhau trong tinh thần phụng vụ.
“Tôi” đã biến thành “Chúng Ta”!
Phúc Âm Giăng đoạn 15 Chúa Giê-xu dạy về hình ảnh “gốc
nho và nhánh”, trong đó Ngài phán rằng “Hãy cứ ở trong Ta, thì Ta sẽ ở trong các
ngươi” (15:4). Một hình ảnh rất đẹp, rất rõ nét của “Tôi và Chúng Ta”!
Khi ghép mình vào Chúa, Ngài sẽ ở trong ta, và ta ở trong Ngài. Đó chính là bí
quyết của một đời sống đơm bông, kết trái. Me,
We!
“Vì ngoài Ta, các ngươi chẳng làm chi được!” (Giăng 15:5).
No comments:
Post a Comment