Thursday, 4 December 2025

NGƯỜI LỚN TUỔI CÓ THỂ HỌC ĐÀN ĐƯỢC KHÔNG?

 

NGƯỜI LỚN TUỔI CÓ THỂ HỌC ĐÀN ĐƯỢC KHÔNG?

Chúng ta vẫn có định kiến rằng chỉ có trẻ em và thanh niên thiều nữ mới nên học đàn, vì họ tiếp thu nhanh kiến thức âm nhạc và dễ luyện tập. Khi thấy người khác lả lướt trên phím nhạc, cung đàn, họ thầm tiếc rằng phải chi lúc còn nhỏ mình có cơ hội học một nhạc cụ nào đó.

Nhưng thực tế những bậc trưởng thành cũng có thể học đàn một cách hiệu quả, nếu chịu khó luyện tập và được hướng dẫn đúng cách. Bởi vì âm nhạc là ‘ngôn ngữ không tuổi’ và học đàn là phương pháp tuyệt vời để nuôi dưỡng tinh thần, giữ cho trí óc minh mẫn và rèn luyện nếp sống tích cực.

Điều đầu tiên ai cũng nhận ra, là âm nhạc rất tốt cho trí nhớ, làm minh mẫn não bộ. Khi ta cố gắng luyện hợp âm, tiết tấu, hòa điệu với một bài hát là lúc ta kích thích hoạt động của trí não, hoàn thiện khả năng ghi nhớ.

Âm nhạc làm cho chúng ta sống lạc quan hơn, giảm bớt những căng thẳng trong đời sống, tạo thêm niềm vui trong tâm hồn. Đó cũng là nhịp cầu kết nối xã hội.

Hãy biến giấc mơ dang dở của bạn thành hiện thực. Bạn từng yêu thích âm nhạc nhưng không có điều kiện để học một nhạc cụ trước đây. Bây giờ, hãy mạnh dạn ôm lấy cây đàn, học một vài nốt nhạc, một vài hợp âm, một vài tiết điệu. Rồi bạn sẽ thấy âm nhạc là cả một niềm vui. Bởi vì thanh âm là một món quà vô giá mà Thiên Chúa dành sẵn cho con người.

TT 4/12/2025




Wednesday, 19 November 2025

LỄ TẠ ƠN (THANKSGIVING) CỦA NGƯỜI DÂN ÚC-ĐẠI-LỢI

 

LỄ TẠ ƠN (THANKSGIVING) CỦA NGƯỜI DÂN ÚC-ĐẠI-LỢI

Mỗi năm vào cuối tháng 11, trong khi cả nước Mỹ nhộn nhịp tổ chức Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), thì ở Úc người ta dường như chẳng quan tâm là mấy. Cho nên rải rác vài nơi kỷ niệm ngày lễ nầy theo phong tục người Mỹ. Thực ra ở Úc cũng có Lễ Tạ Ơn, nhưng không phải vào tháng 11 mà là vảo thứ Bảy cuối cùng của tháng 5, chúng ta gọi là Ngày Quốc Gia Úc Tạ Ơn (Australia National Day of Thanks). Lý do chính là nước Úc nằm ở Nam bán cầu, thời tiết, mùa màng khác với nhiều nơi trên thế giới, nên kỳ thu hoạch thổ sản cũng khác, vì vậy việc tổ chức ngày Cảm Tạ không cùng với những dân tộc trên địa cầu. Đó là nét đặc trưng của miền ‘Miệt Dưới’ (Down Under).

Lời mở đầu của hiến pháp Úc ghi rằng: ‘Nhờ ân phúc của Thiên Chúa toàn năng’. Quốc ca Úc diễn tả: ‘Đất nước chúng ta được thiên nhiên ban tặng nhiều ưu đãi đa dạng, phong phú và quý hiếm’. Dân Úc luôn thừa nhận, cố gắng thể hiện và phát huy những ân sủng nầy. Vì thế nhiều người đã tỏ lòng mong muốn mỗi năm có một ngày đặc biệt nhằm tôn vinh, cảm tạ Thiên Chúa đã ban mọi phước lành, tự do, thịnh vượng cho một đất nước non trẻ. Họ không muốn bắt chước ai, mà ngày đó phải mang đậm nét văn hóa, phong tục của riêng mình.

Năm 2003, Mục sư Brian Pickering đã truyền đạt ước mơ đó vào các buổi nhóm trong nhà thờ khắp nơi, được mọi người nhiệt liệt hưởng ứng. Sau nhiều lần thảo luận, ngày lễ Quốc Gia Úc Tạ Ơn (Australia National Day of Thanks) được khai sinh và chọn thứ Bảy cuối cùng của tháng 5, tức 50 ngày sau Lễ Phục Sinh. Thiếu tướng Michael Jefferry, nguyên toàn quyền của Úc đã chính thức tiếp nhận và đưa ra khái niệm lễ hội nầy tại phủ toàn quyền vào ngày 11 tháng 2 năm 2004. Vị thủ tướng lúc bấy giờ là John Howard hoàn toàn ủng hộ, khuyến khích người dân Úc chào đón ngày đặc biệt nầy. Những chính quyền kế nhiệm đều noi theo.

Cuối năm 2015, ngày Lễ Tạ Ơn của Úc chính thức được đổi tên thành Australia’s National Day of Thanks để tránh nhầm lẫn với ngày lễ Tạ Ơn của người Mỹ (America’s Thanksgiving Day). Người Úc tự hào về những di sản quý báu mà họ nhận được, họ thừa hưởng một đất nước tươi đẹp, thịnh vượng và luôn xiển dương nền tự do dân chủ. Nhưng trên hết, họ luôn tỏ lòng biết ơn Đấng Tối Thượng về tất cả ơn lành, phước hạnh mà họ nhận được. Bởi thế, hai tiếng “Thank You” luôn ở trên môi của người dân Úc. Họ cảm ơn Trời, và cảm ơn nhau.

Dù chưa được công nhận là ngày lễ chính thức, nhưng người Úc cũng tìm riêng cho mình một ngày đặc biệt để tỏ lòng cảm tạ.






Monday, 6 October 2025

CỤ GIÀ JIM VÀ BĂNG ĐẢNG MÔ-TÔ

 

CỤ GIÀ JIM VÀ BĂNG ĐẢNG MÔ-TÔ

Cụ già tên Jim, một cựu quân nhân Thủy Quân Lục Chiến 89 tuổi, nằm chờ chết cô đơn trong bệnh viện, không gia đình, không người thăm viếng. Những giây phút đếm từng nhịp thở mà chẳng có một thân nhân nắm lấy bàn tay an ủi trước lúc nhắm mắt lìa đời. Thế nhưng khi cô y tá trẻ Katie gửi hàng chữ ngắn trên Facebook, chuyện kỳ diệu đã xảy ra khiến cho tất cả nhân viên trong bệnh viện cảm xúc đến rơi lệ. Tin nhắn viết rằng: ‘Xin một người, bất cứ là ai, hãy vui lòng giúp đỡ. Người chiến binh già nầy đã từng trải qua những cuộc chiến gay go nay đang chờ chết cô đơn. Cụ già ấy cứ thều thào hỏi rằng có ai đến thăm mình không? Tôi không biết phải trả lời làm sao’.

Nhóm người duy nhất đáp ứng lời kêu gọi của Katie, là 20 thành viên của ‘băng đảng mô-tô’ đến từ 5 tiểu bang nước Mỹ. Có người đã lái xe suốt đêm, có người bỏ những ngày làm việc, tất cả đã quây quần bên giường bịnh với lời hứa rằng sẽ không để cho người cựu quân nhân qua đời trong nỗi lẻ loi. Họ chưa từng gặp ông Jim, chưa hề biết đến ông. Chỉ nghe tin rằng ông là một anh hùng bị lãng quên giữa giờ phút sinh tử của cuộc đời.

Nhân viên an ninh của bệnh viện đến phòng yêu cầu ‘Thưa quý anh, đã quá giờ thăm bịnh, xin quý anh vui lòng rời khỏi nơi đây, nếu không tôi buộc phải gọi cảnh sát’. Big Mike, chủ tịch của Hiệp Hội Mô-tô Cựu Quân Nhân vừa xoa lấy bàn tay gầy gò của cụ Jim, không thèm ngước mặt lên, vừa nói ‘Anh cứ gọi cảnh sát nếu muốn, nhưng chúng tôi sẽ không rời bỏ nơi đây’. Suốt 72 tiếng đồng hồ sau đó, những gã giang hồ mặc áo bằng da đã chứng tỏ cho mọi người hiểu rằng tình huynh đệ chi binh của họ vẫn gắn bó dù bộ quân phục không còn khoác trên người anh hùng nữa. Họ khẳng định với cảnh sát và ban quản đốc bịnh viện rằng ‘Jim là người của chúng tôi. Ông ấy đang đếm từng nhịp thở trong cô đơn, chúng tôi không nỡ để người cựu chiến binh nằm chết một mình’.

Ba ngày ba đêm, các thành viên của băng mô-tô thay phiên nhau canh chừng người bịnh. Bàn tay của ông Jim luôn có người nắm lấy. Họ thì thầm bên tai ông về những câu chuyện bên đường, những trận chiến ngày xưa, ai còn ai mất. Họ đã làm cho căn phòng vốn rất lạnh lẽo trở nên ấm cúng với niềm an ủi sâu xa. Những bản tình ca được hát lên trong êm dịu, những đoạn Thánh Kinh Jim yêu thích được rót vào tai giữa nỗi cô liêu.

Cho đến buổi chiều ngày thứ ba, hơi thở của ông Jim trở nên dồn dập, đôi mắt lờ đi. Ông lướt nhìn xung quanh phòng thấy qua làn sương mờ nhạt những gương mặt dường như rất thân quen, hai dòng lệ chảy dài trên má. Ông nắm lấy bàn tay của Big Mike, bóp nhè nhẹ và từ từ chìm vào giấc ngủ ngàn thu.

Lòng nhân ái của họ còn kéo dài đến tận cuối cùng. Các thành viên gom góp tiền bạc cho tang lễ của Jim. Cả trăm chiếc mô-tô đã đưa tiễn thi hài cụ ông đến nơi an nghỉ sau cùng. Từ đó, tiếng ầm ầm của những động cơ mô-tô đã từng làm cho mọi người e dè như tiếng ồn ào hung bạo, bây giờ được xem là âm thanh của lòng nhân ái, cảm thông. Đó là tiếng kêu của những trang hào kiệt đem lại niềm an ủi, yêu thương.

Câu chuyện hôm nay mong được ghi vào tâm tư của mỗi chúng ta!

Lê Trần 6/10/2025.




Wednesday, 1 October 2025

HOÀN THÀNH TÂM NGUYỆN

 

HOÀN THÀNH TÂM NGUYỆN

Hôm nay, ngày 15 tháng 9 năm 2025, Quỹ Từ Thiện Atlantic của nhà tỉ phú Charles ‘Chuck’ Feeney tuyên bố đóng cửa sau khi đã phân phát hết số tài sản của ông, hoàn thành tâm nguyện suốt đời ‘Cho Khi Còn Sống’ của một nhà từ thiện cao đẹp. Tổng số tiền Charles Feeney cho đi là 8 tỉ đô-la. Chỉ riêng ở Việt Nam từ năm 1997 đến 2015 ông đã tài trợ cho 297 dự án trường học, giáo dục và bệnh viện với số tiền tổng cộng 281 triệu đô-la.

Năm nay 89 tuổi, Charles Feeney không còn được gọi là tỉ phú nữa sau khi đã hiến tặng hết số tài sản của mình, chỉ giữ lại 2 triệu đô để trang trải cuộc sống cho đến cuối cuộc đời. Xuất thân từ tiểu bang New Jersey trong một khu phố nghèo nàn, ông đã vươn lên để trở nên một người giàu có đứng hạng 23 trên thế giới. Làm chủ một chuỗi cửa hàng miễn thuế Duty Free nổi tiếng toàn cầu, thế nhưng ông vẫn chi tiêu dè sẻn, tiết kiệm từng đồng với mục đích gom góp tối đa cho các công tác từ thiện. Ông đi làm bằng chiếc xe cũ, đeo kiếng rẻ tiền, uống rượu hạng hai, ăn mặc đơn giản. Mỗi khi di chuyển xa mua vé máy bay hạng phổ thông. Bây giờ ông bà bán hết gia tài, luôn cả 6 bất động sản ở những địa điểm sang trọng, để rồi thuê một căn nhà nhỏ chỉ có 2 phòng trong vùng San Francisco sống những ngày còn lại. Vợ và 5 người con của ông cũng chia xẻ cuộc sống giản dị, cùng với ông góp phần giúp đỡ tha nhân.

Charles Feeney thường thích kể câu chuyện ‘Con Sóc Ăn Quả Bồ Đào’ để diễn đạt quan niệm sống của mình. Một con sóc rất thèm khát khi nhìn thấy những quản bồ đào trong vườn. Nó muốn vào ăn nhưng thân hình quá mập, không thể chui qua hàng rào được. Thế là suốt 3 ngày 3 đêm nó nhịn ăn nhịn uống để gầy đi. Cuối cùng nó chui qua rào cản, vào được trong vườn, thỏa thích thưởng thức những quả bồ đào chín mọng. Khi nó muốn đi ra thì lại gặp trở ngại như cũ vì nó đã trở nên rất mập. Bất đắc dĩ nó phải dùng chiêu thức mấy hôm trước, tức là phải nhịn ăn nhịn uống 3 ngày. Kết quả nó chui được ra ngoài nhưng với chiếc bụng rỗng như trước khi được vào vườn bồ đào.

Feeney hiểu rất rõ rằng con người sinh ra với hai bàn tay trắng, lúc trở về cát bụi cũng chỉ trắng tay, bởi vì ‘những tấm vải liệm đều không có túi’. Mỗi lần nhìn lên bức kỷ niệm chương treo trên tường có khắc hàng chữ “Chúc Mừng Chuck Feeney Đã Quyên Góp 8 Tỉ Đô-La” ông tâm sự: ‘Tôi rất hạnh phúc vì đã cho đi tất cả trước khi đi hết thời gian của cuộc đời’.

Thật là một con người vĩ đại!

(Lê Trần 15/9/2025)